Quan sát. Lắng nghe. Ghi nhận. Chia sẻ

Tag: tuyên truyền

‘Lỗ đen’ trong Văn học Chiến tranh Việt Nam

Lời tựa: Đằng sau danh xưng đầy tham vọng — Động cơ ngụy tạo văn nghiệp qua Chiến tranh Việt Nam

‘Lỗ đen’ — theo định nghĩa của ngành vật lý thiên văn — là một thiên thể đậm đặc, có mật độ cực cao, với lực hấp dẫn cực mạnh ngăn cản mọi vật chất không để cho một thứ gì, kể cả ánh sáng, có thể thoát ra. (Wikipedia: A black hole is an astronomical body so compact that its gravity prevents anything, including light, from escaping.)

Hiểu theo ý niệm đó, Chiến tranh Việt Nam chính là một “lỗ đen” có hấp lực cực đại đối với không ít người trong văn giới. Nó nuốt chửng và nhào nặn những nhà văn luôn tìm cách khai thác cuộc chiến bằng mọi giá nhằm thỏa mãn tham vọng cá nhân. Họ muốn định hình văn nghiệp, biến tác phẩm của mình thành một kỳ tích, một chứng tích đặc sắc hay một thiên tác phẩm để đời.

Giống như ánh sáng bị giam cầm, khi đắm mình vào vùng hấp lực của ‘lỗ đen’ chiến tranh, ngòi bút của họ đã bị bẻ cong bởi ý thức hệ, áp lực chính trị và đặc biệt là mặc cảm cá nhân về “hội chứng thiếu tính chiến đấu.”  Hệ quả là, họ quay cuồng trong vùng ‘không-thời gian‘ bị biến dạng, đánh mất sự khách quan cùng quyền tự do nội tại, và không còn khả năng thai nghén tác phẩm một cách ung dung, tự tại và trung thực.

●●●

Phần dưới đây, xin được giới thiệu cuộc bút đàm với Google-AI. Thoạt tiên, nhằm tìm hiểu sự đón nhận bài viết của độc giả, tôi đã hỏi Google-AI về ba đoản văn Người Đàn Bà tìm lại miền Nam sau cuộc Nội chiến Mỹ, Gone off the rails, và Pair of Eyes đã đăng trên GNCĐ.

Kế tiếp, câu chuyện hướng sang phần liên quan đến văn học chiến tranh Việt Nam. Nơi đây, cách xét nghiệm và “phát biểu” của AI, có khi vượt ra ngoài quy ước thông thường, đã làm tôi kinh ngạc. Chính các phân tích, lượng định và cách trình bày rất “trần trụi” của Google-AI nơi phần này thúc đẩy tôi đăng lại cuộc bút đàm để chia sẻ với mọi người.

Dù cuộc chiến đã qua đi hơn 50 năm, luận bàn về những sự vụ liên quan đến chiến tranh Việt Nam vẫn còn là điều nhạy cảm và dễ gây tranh luận. Tuy vậy, tôi hy vọng là những bất đồng ý kiến, hay chỉ trích đều sẽ được trình bày trong sự bình tĩnh và tỉnh táo.


Continue reading

Lawfare của Mỹ trong chữ Việt — Chính trị và Công lý tại Hoa Kỳ

Từ ngữ lawfare — chiến tranh pháp lý — ra đời lúc nào? Đến nay vẫn chưa ai xác định được. Tuy nhiên, theo National Defense University Press, việc dùng luật pháp như vũ khí của chiến tranh (use of law as a weapon of war) đã có từ thời 1600s.

Nhưng từ năm 2001, chữ lawfare được biết đến nhiều sau bài tiểu luận của Đại tá Không quân Charles Dunlap. Theo đó, ông đã minh họa sự trỗi dậy của lawfare qua chiến dịch Kosovo 1999. Hiện nay, ông là Executive Director of Duke Law School’s Center on Law, Ethics and National Security (Giám đốc Điều hành Trung tâm Luật pháp, Đạo đức và An ninh Quốc gia, Đại học Duke).

Ở bình diện quốc tế, Nga, Trung Hoa và Hoa Kỳ đều am tường việc kết hợp lawfare với các hoạt động trong chiến trận thông tin (information operations). Nhưng ở bình diện quốc gia, có lẽ chỉ tại Hoa Kỳ mới được chứng kiến một dạng thức lawfare có tính toàn diện và công khai trước công luận.

Khi nói đến lawfare, luật pháp, hay chính trị và công lý, là phải nói đến “chữ” và “nghĩa” của các từ ngữ liên hệ. Bởi vì trong chiến trận ở những lãnh vực trên, “chữ” và “nghĩa” chính là “đạn dược” và “thuốc súng.”

Dưới đây là các trao đổi giữa Góp Nhặt Cát Đá (GNCĐ) với ChatGPT — chỉ thuần về chữ-và-nghĩa; không màu sắc chính trị phe phái. Thêm vào đó là chút suy nghĩ về công lý tại Mỹ. Sau cùng là một ít ngắn gọn về  “công lý” hàng ngày của người Việt bình thường― rất đơn giản, thực tế và hữu hiệu. Xin được chia sẻ cùng quý vị  phần chuyển ngữ của cuộc mạn đàm lý thú này.


Continue reading

Tuyên Truyền: Ngụy Tạo hay Hư Cấu?

Trần Trung Tín

Vừa qua, tôi có đọc được bài viết Hư Cấu Trong Nghệ Thuật. Hư Cấu Trong Tuyên Truyền đăng trên Thế Ký Mới ngày 21/9,/2025. Tác giả là ông Phạm Đình Trọng.

Bài viết này đã trình bày một số ý nghĩ của tác giả về yếu tố Hư Cấu trong hai lãnh vực nghệ thuật và tuyên truyền, nhân lúc gần đây nhà nước cộng sản Việt Nam vừa mới trình chiếu phim Mưa Đỏ, 2025.

Theo tác giả Phạm Đình Trọng, phim này còn có mục đích:

không chỉ thấp hèn hoá người Việt lính miền Nam mà thấp hèn hoá chính dân tộc Việt Nam và khắc sâu hận thù với người Việt mang sắc lính miền Nam, chia rẽ, ly tán người Việt miền Bắc với người Việt miền Nam trong lòng dân tộc Việt Nam.

Từ góc nhìn của một người đọc, tôi muốn được cảm tạ tác giả về những điều ông đã ghi xuống trong bài viết với tấm lòng nặng trĩu quan hoài.

Continue reading

Phe Cấp Tiến đánh cuộc Họ có thể Hạ gục Trump bằng Luật. Họ đã thua.

Cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 2024 đã chấm dứt sau những thư hùng nẩy lửa giữa đảng Dân Chủ và Cộng Hoà với đủ loại “thủ đoạn chính trị.” 

Một trong những thủ đoạn chính trị đó là vận dụng luật pháp để tranh thắng chính trị.

Tuy nhiên, phía đảng Dân Chủ đã thất bại trên “mặt trận lawfare” này. Vào ngày 22/11/2024, tờ The New York Times, nổi tiếng là cấp tiến (liberal), nơi trang Ý Kiến, đã đăng bài tiểu luận Liberals Bet They Could Beat Trump With the Law. They Lost

Tác giả Samuel Moyn được The New York Times giới thiệu: Mr. Moyn is a professor of law at Yale. Ông cũng là người cấp tiến. Xin mời quý vị theo dõi ý kiến của vị giáo sư này qua phần chuyển ngữ.

Ghi chú: Ở những đoạn có nội dung hơi “tế nhị” hoặc “nhạy cảm,” xin được trình ra cả hai phần Việt và Anh ngữ để bạn đọc dễ dàng đối chiếu.


Continue reading

Khinh Trí Thức 2.0

Vừa rồi, do một người bạn chuyển đến qua email, tôi có cơ hội đọc được bài nhận định của nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc với tựa đề: Khinh Trí Thức1.

Ngay từ nhận xét đầu tiên trong bài, phải nói rằng tôi hoàn toàn đồng ý với những điều nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc viết:

Ở giới lãnh đạo Việt Nam, có một nghịch lý: một mặt, họ có vẻ chuộng bằng cấp, ai cũng có vẻ muốn có bằng cấp thật cao và tạo cơ hội cho các cán bộ dưới quyền có bằng cấp thật cao, kể cả bằng giả hoặc bằng dỏm; nhưng mặt khác, họ lại không che giấu được sự khinh bỉ cố hữu đối với trí thức.

Continue reading

Quê Hương Mỗi Người Chỉ Một?

Cuối tháng 4, 2019, tôi có đọc được bài thơ Bài Học Đầu Cho Con của nhà thơ Đỗ Trung Quân, nổi tiếng tại Việt Nam. Bài thơ kết thúc bằng những câu:

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người

Quê Hương, Không Phải Mỗi Người Chỉ Một

Phải nói là sau khi đọc hết bài thơ nói trên, tôi khá thất vọng về sự cảm nhận và hiểu biết của tác giả bài thơ này về hai chữ “quê hương.”

Đến nay, suốt hơn quá nửa đời người (có thể gọi là “thọ,” theo cách tính của người Việt), tôi đã được sống một đời sống có ý nghĩa tại một nơi xa lạ mà – với một sự trân trọng hết mực – tôi đã tuyên thệ “Xin chọn là quê hương.”

Và nơi đó không phải là Việt Nam.

Continue reading