Quan sát. Lắng nghe. Ghi nhận. Chia sẻ

Category: Quán văn … vắn

“You can’t use up creativity. The more you use, the more you have.” ― Maya Angelou (1928-2014)

Thảo luận với ChatGPT (AI) về ‘Ba Cha Con’ thuyền nhân

Vì muốn tìm hiểu về khả năng và mức độ “nhận thức” của ChatGPT1 (AI) về tiếng Việt, tôi đã “nộp” lên chatgpt.com truyện ngắn Ba Cha Con cho ChatGPT “đọc.”

Khi đọc xong, ChatGPT đưa ra “phản hồi” khá sâu sắc. Nhưng vẫn thiếu sót. Vì thế tôi đặt câu hỏi. Sau đó, ChatGPT và tôi đã trao đổi nhiều ý kiến qua lại.

Có lúc trao đổi bị “căng” vì ít nhiều có “đụng” đến những chỗ “nhạy cảm” ở mặt chính trị, lịch sử, xã hội; hoặc ý thức về đạo đức và trách nhiệm của AI.

Những trao đổi không định trước này, vô hình trung, đã hình thành một cuộc thảo luận khá có ý nghĩa. Và blog GNCĐ xin giới thiệu đến quý vị cuộc thảo luận này.  

Để có thể kiểm chứng tính xác thực của cuộc thảo luận giữa người và AI (ChatGPT), bên dưới các phần đăng trên gopnhatcatda.com là những screenshots chụp lại các phần tương ứng, đã thể hiện trên chatgpt.com.

Thêm nữa, mọi lỗi chính tả, hoặc typos của GNCĐ  khi “bút đàm” với ChatGPT và những phần ChatGPT in đậm đều được giữ nguyên.

Thân mời quý vị bạn đọc theo dõi cuộc “thảo luận” giữa GNCĐ và ChatGPT. 


Continue reading

Câu chuyện văn học: Truyện Ngắn Sáu Chữ

Một truyện ngắn—ngắn nhất—sẽ có thể ‘dài nhất’ là bao nhiêu chữ?

Ở mặt sáng tạo trong văn chương, câu hỏi trên hàm chứa một thách đố to lớn đối với một tác giả:  Chữ dùng phải thật ít—ít đến độ không thể ít hơn nữa—và phải hình thành được một câu chuyện có ý nghĩa đặc sắc.

Xin giới thiệu câu chuyện văn học về một truyện ngắn chỉ có sáu (06) chữ, mà có giai thoại ghi rằng tác giả của truyện này là Ernest Hemingway (1899-1961).


Continue reading

Những Tựa Đề

Thân tặng các bạn Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Khóa 31
Thế hệ cuối cùng của Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam

Trần Trung Tín

Bờ tre quê hương. Tay súng anh gìn giữ. Tôi hát vang giữa đời để người vui2

Tháng 4, 2015 – Tại một nơi không phải là Việt Nam, ánh chiều thời gian đang bắt đầu triệt thoái vào vùng không gian hư ảo: “Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”3.

Bất chợt gặp lại một điều gì đó…

Khắc khoải… ‘Ngậm Ngùi’4

Như ‘Con Chim Trốn Tuyết’5
Theo ‘Hương Rừng Cà Mau’6
Ngập ngừng qua ‘Đò Dọc’7
Ngược ‘Dòng Sông Định Mệnh’8
‘Trở Về Mái Nhà Xưa’9

Continue reading

Trên Đất Lạ

Trần Thi

Dường như cuộc sống hiện tại trên đất lạ dễ làm chúng ta bận rộn quá thể, bạn nhỉ? Còn được mấy lúc bạn có thể thong thả nằm lăn trên cỏ, ngửa mặt nhìn trời?

Bạn, chúng ta có bận rộn quá chăng hay tất cả đang già nua cằn cỗi? Đâu đó, trong tiềm thức của bạn, của tôi, dường như chúng ta cố tình tránh né những lối về qua quá khứ.

Có phải vì (vật lộn với) hiện tại, (lo nghĩ về) tương lai và (quay nhìn lại) quá khứ đã không còn để lại cho chúng ta chút thời gian đủ dài hoặc dăm ba cơ hội đủ nhàn nhã để có được ít phút giây bình tâm nghe được “tiếng vang” của yên lặng?

Liệu rằng đời sống – trên đất lạ – với những vật lộn và phấn đấu cần phải có, rồi cũng sẽ chỉ đưa chúng ta đến khô cằn và cứng cỏi? Hay chính chúng ta đang mắt mờ lạc lối?

Continue reading

Trung Đoàn Sinh Viên Sĩ Quan

Trần Trung Tín

Tháng 3 ngày 15, năm 1975: Khóa 31 chinh phục Lâm Viên.

Chưa có dịp đi phép nhiều để làm quen với Đà Lạt dân chính thì chinh chiến đã cận kề.

Từ bãi bắn đang ầm ì vọng về tiếng công phá của hỏa tiễn chống chiến xa M72. Bắt nhịp theo là từng tràng đại liên M60.

Chiều cao nguyên đang bốc khói nghi ngút.

Continue reading