Lời Tựa: Sau Bức Màn Của Một Kỷ Nguyên Tan Vỡ
Thế giới mà chúng ta đang sống vào năm 2026 không còn là thế giới của những hứa hẹn hoa mỹ hay những liên minh vô điều kiện. Khi tái đắc cử và đem chủ thuyết “America First” (Nước Mỹ trước nhất) vào Toà Bạch Ốc, Donald J. Trump không chỉ thay đổi nhân sự lãnh đạo mà ông còn đẩy nhanh sự sụp đổ của một trật tự thế giới đã từ lâu suy yếu.
Tập tiểu luận này không là bản cáo trạng về cá nhân Donald Trump, cũng không là lời ca tụng. Thay vào đó là những phân tích, nhận xét tựa như những tìm tòi, quan sát trong một cuộc “giải phẫu chiến lược” nhằm phơi bày những sự thực từ lâu ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc ngoài lịch thiệp của ngoại giao quốc tế.
Luận điểm chính của bài viết tập trung vào những rạn nứt trong quan hệ đồng minh Âu—Mỹ, kết quả của những mất cân bằng chiến lược tích tụ lại trong suốt nhiều thập niên.
Chúng ta sẽ cùng “nhận diện” những “bóng ma” lịch sử đang ám ảnh các cường quốc:
Từ Pháp — với “uy quyền đạo đức” như là một cách để duy trì hình ảnh của một cường quốc.
Đến Đức — nơi “văn hóa kiềm chế” từ một đức hạnh đã dần trở thành sự trì hoãn trách nhiệm.
Và Canada — người bạn thân cận nhất của Hoa Kỳ, nay nhận ra rằng trong phép tính của Trump, không có ngoại lệ cho tình bạn.
Trong suốt 12 phần của tập tiểu luận này, xin được mời quý vị nhìn thẳng vào một thực tại khắc nghiệt:
▸ An ninh quốc gia không phải đương nhiên mà có.
▸ Đạo đức quốc gia không thể luôn mãi được sử dụng như những tấm chi phiếu không tiền bảo chứng.Từ bài học xương máu của Leningrad năm 1941 đến sự sụp đổ của Việt Nam Cộng Hòa năm 1975, lịch sử luôn luôn gửi đi một thông điệp lạnh lùng: Hoa Kỳ trước hết sẽ hành động dựa trên lợi ích chiến lược của chính họ — và chỉ trong khuôn khổ đó, các cam kết với đồng minh mới được định hình.
Khi bước vào kỷ nguyên “Hậu-Trump,” những ngộ nhận tai hại về một nền hòa bình miễn phí cần phải được thay thế bằng một khái niệm mới: Sự tôn trọng — căn cứ theo năng lực và thành quả đóng góp cụ thể.
Hy vọng rằng, sau khi khép lại trang cuối cùng, quý vị không chỉ nhìn thấy hình ảnh của “Người Mỹ xấu xí,” mà còn nhận ra được một thế giới đang buộc phải trưởng thành qua những biến động đau đớn.
Cùng là tất cả mọi chờ đợi để được “trở lại bình thường” sau khi Trump rời Toà Bạch Ốc đều dễ trở thành những kỳ vọng không tưởng. Bởi vì ngay khi bắt đầu chờ đợi, thì đó cũng chính là lúc bắt đầu sống nhờ vào khoảng thời gian vay mượn.
Continue reading